Giới thiệu điểm du lịch

Vườn cò Tân Long

Vườn cò Tân Long


Vị trí và đường đi đến Vườn Cò Tân Long


Cách trung tâm tỉnh Sóc Trăng khoảng 60 km có vườn cò Tân Long trải rộng trên diện tích 2ha, tọa lạc tại xã Long Bình, huyện Ngã Năm-Sóc Trăng do ông Huỳnh Văn Thỏ (thường gọi là Mười Thỏ) làm chủ từ hơn 30 năm qua là điểm du lịch sinh thái thu hút rất nhiều du khách trong và nước ngoài đến tham quan chiêm ngưỡng.

Từ thị trấn Ngã Năm, thuộc huyện Ngã Năm, Sóc Trăng, bạn đi dọc theo tỉnh lộ 42 tráng nhựa phẳng phiu khoảng 5km, sẽ đến vườn cò Tân Long ở ấp Tân Bình, xã Long Bình. Đồng hành, có dòng kênh uốn lượn theo tỉnh lộ 42 chở nặng phù sa, tỏa hơi nước mát rượi. Vị trí vườn cò này rất thuận lợi cho du khách đến tham quan, bằng đường thủy cũng như ô-tô.

Tham quan vườn cò Tân Long


Trời chiều vừa buông xuống, từng tốp từng tốp một, mỗi tốp chừng năm bảy chục con bay theo hàng ngang, hàng dọc... trờ về vườn sau một ngày kiếm ăn rồi đậu trắng trên những cành cây.

Vườn cò này có đủ loài cò như cò ngà, cò trâu, cò bợ, cò lạo xám, cò nhạn, cồng cộc, cò quắm nữa đấy, đặc biệt là diệc mốc”. Cò quắm là loài có trọng lượng lớn (con trưởng thành nặng hơn 1kg), còn diệc mốc là loài quý hiếm nhất trong vườn cò của ông Mười có số lượng chỉ vài trăm con.

Đến đây, ngoài cơ hội được quan sát đời sống thực của các chú cò, khách có dịp nghỉ ngơi thư giãn, cắm trại trong khuôn viên xanh. Khách có thể thưởng thức hoặc tham gia chương trình đờn ca tài tử hay những món ngon dân dã ở đây như: Bánh xèo, bún xào, bún nước lèo... Đặc biệt hấp dẫn khi du khách được nghe chủ vườn cò kể chuyện loài cò sống có tình nghĩa hay chuyện vợ chồng cò ghen tuông.

“Huyền sử" vườn cò Tân Long


Nghe người dân sở tại kể lại, quãng năm 1980, bỗng đâu, ở xứ Long Bình xuất hiện hàng ngàn cánh cò lượn trắng cả bầu trời. Chúng đua nhau làm náo loạn cả thôn, xóm. Người già thì sợ "điềm gở", thanh niên trai tráng thì mừng, xách súng săn ra ngắm nghía. Đàn cò vẫn chao liệng, chúng đông đến mức khi bay thấp làm những hàng tre phải nghiêng ngả cúi rạp mình xuống. Nhưng vòng quanh mãi, chúng vẫn chưa tìm được nơi đậu. Bỗng, một phát súng nổ vang. Đàn cò bay dựng ngược lên trời hốt hoảng rồi vài phút sau lại sà xuống...

Có con cò bị thương rơi xuống vườn nhà của ông Mười Thỏ (Huỳnh Văn Thỏ). Lão nông này liền mang nó vào nhà vào chăm sóc, băng bó vết thương cho nó. Hơn một tuần sau, con cò bị thương đã lành lặn và ông thả nó trở về với đàn. Từ đó, đàn cò chiều nào cũng về nhà ông. Ban ngày, chúng đi ăn thật xa, khi hoàng hôn buông xuống, chúng lại gọi nhau vang cả góc trời để tìm về, sà vào nhũng hàng dừa, bạch đàn, phi lao nương náu sau một ngày kiếm ăn…

Nghe chúng tôi kể lại "huyền sử" về vườn cò do mình sở hữu được người dân "cổ tích hóa", ông Mười Thỏ cười khà khà: "Có lẽ, vì quý mến tui nên bà con mới "dựng" thành chuyện như thế. Thực ra, đất này do tui khai phá từ hồi sau 1975. Khi đó, chiến tranh, bom đạn của Mỹ cày nát hết, nhưng cả gia đình tui vẫn ở đây bám trụ trồng dừa, tre, bạch đàn… để lấy củi và tận dụng đất rừng trồng dừa nước, chủ yếu lấy lá lợp nhà... Không ngờ đám dừa nước và các loại cây phát triển xanh tốt, từng đàn cò cứ thế bay về trú ngụ…".

Nhưng, về mối thâm tình của mình với đàn cò thì ông Mười Thỏ không giấu giếm: "Mấy chục năm qua, biết bao niềm vui gắn bó giữa đàn cò với vợ chồng tui. Vẫn còn nhớ cái đêm đầu tiên đàn cò về trú ngụ trong vườn, bỗng nhiên vợ tui đau bụng dữ dội. Nhiều người bảo "chim sa cá lặn" là có điềm xấu, phải đuổi chúng đi hoặc bắt đem ra chợ bán cũng được bạc triệu chứ có ít đâu. Suy nghĩ mãi, tui vẫn lắc đầu vì không tin cái "điềm gở" kia là sự thật… Và rồi đúng như vậy. Lên viện, bác sỹ bảo vợ tui chỉ bị đau bụng do ngộ độc thức ăn, chỉ cần nằm viện đến sáng là có thể về nhà…".

Nhưng rồi, dù "điềm gở" không phải là sự thật thì ông Mười Thỏ cũng gặp khá nhiều rắc rối, phiền toái từ lũ cò bởi cái tin "vườn nhà ông Mười Thỏ đầy cò". Chẳng mấy chốc, cái tin nóng hổi ấy bay lên phố thị và rất nhiều thanh niên về Long Bình, đem theo súng hơi, súng ria nhằm thẳng hướng nhà ông mà tiến. Thế là, đêm đêm, cả nhà ông Mười Thỏ thường xuyên giật mình vì tiếng những con cò không may trúng phá đạn kêu những tiếng thảm thiết. Đến một buổi, chịu không thấu đám "cò tặc", gia đình ông Mười Thỏ quyết định rào vườn và quyết định, hằng đêm phải canh gác cẩn thận.

Một biện pháp nữa được ông thực hiện là tìm đến nhà những người bắn cò để vận động họ biết quý những gì thiên nhiên đem lại cho con người, phải chung tay bảo vệ đàn cò vì chúng là bạn của nhà nông, lại làm đẹp thêm hình ảnh quê hương. Ban đầu, rất nhiều ánh mắt nghi kị về lòng tốt cùa ông, họ bảo: "Chim trời, cá nước, ai bắt được thì ăn, phải gì của riêng ông mà cấm?".

Nhưng cũng có nhiều người nhận thức được và không bao giờ đánh bắt cò nữa. Riêng với ông, cũng từ thời điểm bấy giờ, chăm sóc đàn cò đã trở thành một nhu cầu rất tự nhiên. Qua đó, ông thuộc cả những tập tính của loài cò: Chẳng hạn, cò ruồi rất nhát, đi ăn từng đàn. Chúng bắt ruồi rất giỏi và khi về vườn thì chúng ngủ ở tầng thấp; Cò cá thì dạn dĩ, đi ăn một mình, nên dễ bị người ta bắn. Chúng thường ngủ ở bìa vườn. Cò quắm thường bay đi ăn sớm về muộn. Với thân mình cao to, cò quắm là đối tượng dễ bị săn bắt nhiều nhất…

Cũng từ đó, ý tưởng thành lập một khu du lịch sinh thái - vườn cò cũng được ông ấp ủ...

Cò có thể biến mất vĩnh viễn do nạn săn bắt trái phép diễn ra thường xuyên.

Buồn cho những kẻ vô tri lạm sát cò


Đáng tiếc là cũng từ Cần Thơ theo quốc lộ 1A về hướng Sóc Trăng, tới thị xã Ngã Bảy (Hậu Giang) đi dọc dốc cầu Phụng Hiệp có rất nhiều điểm bán chim chóc cột thành từng xâu treo lủng lẳng trên cây. Còn từ vườn cò Tân Long đến Quốc lộ 1A có gần chục quán nhậu treo bảng “Cò bằm nhuyễn nấu cháo đậu xanh, cò rô ti, cò khìa nước dừa…” trong đó có nhiều thành viên trong sách đỏ Việt Nam như cò quắm, diệc mốc…

Tin liên quan